Luồng H.264 thời gian thực
Bộ nén phần cứng của máy Mac (VideoToolbox) dựng khung hình ở 30 fps và tự hạ tốc độ bit ngay khi đường truyền hẹp lại — hình mờ đi một nhịp rồi nét lại, chứ không đứng hình rồi nhảy cóc.
Mọi thứ một buổi làm việc từ xa cần đều nằm sẵn trong app: hình, chuột, bàn phím, khay dán. Không tiện ích phải cài thêm, không dịch vụ phải đăng ký, không cấu hình phải nhớ.
Bộ nén phần cứng của máy Mac (VideoToolbox) dựng khung hình ở 30 fps và tự hạ tốc độ bit ngay khi đường truyền hẹp lại — hình mờ đi một nhịp rồi nét lại, chứ không đứng hình rồi nhảy cóc.
Mã 6 số không bao giờ đi qua mạng. Hai máy chứng minh cùng biết mã bằng HMAC trên một thách thức ngẫu nhiên, rồi dẫn khoá phiên từ đó CỘNG một bí mật ECDH X25519 mà máy chủ không cầm phần nào; hình ảnh và thao tác sau đó bọc kín trong ChaChaPoly có xác thực.
Máy ở nhà tự ghi danh với điểm hẹn qua HTTPS rồi nằm chờ ở đó. Cùng mạng thì hai máy nối thẳng, ở xa mới đi vòng — và bạn không phải chọn đường nào cả.
Cử chỉ đầy đủ, con trỏ đứng yên đúng chỗ ngón tay vừa chạm, kèm hàng phím tắt macOS quen tay để không phải mò bàn phím ảo giữa chừng.
Khung hình khoá xuất hiện thưa; phần lớn thời gian đường truyền chỉ mang chỗ khác đi so với khung trước. Ngồi đọc tài liệu gần như không tốn gì, kéo cửa sổ thì băng thông mới nhích lên.
Cùng giao thức đó chạy được ngay trong Chrome hay Safari: vào trang điều khiển, gõ ID và mã là thấy màn hình. Hình giải bằng WebCodecs của chính trình duyệt, lớp mã hoá vẫn nguyên vẹn, và đóng tab là xong — máy lạ đó không giữ lại gì của bạn.
ID do máy chủ cấp một lần rồi theo máy mãi mãi, và máy phải ký Ed25519 mới nhận được nó — không ai mạo danh máy bạn. Chữ số cuối là số kiểm tra, gõ nhầm là chặn ngay tại chỗ, chưa kịp gửi đi đâu.
Sao chép bên này, dán được ngay bên kia. Văn bản đi trong chính luồng đã mã hoá, không mở thêm cổng hay dịch vụ nào.
macOS gộp mọi màn hình đang bật thành một khung, nên hai màn rộng là gấp đôi thứ phải truyền. Bảng cho hạ độ phân giải hoặc gương màn phụ vào màn chính — cách duy nhất giảm thật lượng dữ liệu khi mạng yếu.
Không phải lúc nào cũng cần cả màn hình nền. Chọn một app đang chạy và chỉ cửa sổ của nó đi qua đường truyền: nhìn dễ hơn trên màn nhỏ, và những gì còn lại trên máy vẫn là chuyện riêng của bạn.
Rớt sóng, đổi Wi-Fi, iPhone khoá màn hình rồi mở lại — phiên lặng lẽ dựng lại, và chỉ báo lỗi khi hình thật sự đứng.
Không cửa sổ thừa, không biểu tượng Dock, không trình cập nhật chạy nền. Máy ở nhà bật app một lần rồi quên nó đi.
Cùng một giao thức, cùng một luồng H.264, nhưng người ngồi trước ba thứ này làm việc khác hẳn nhau: một bên có bàn phím thật và nhiều cửa sổ, một bên là mười ngón tay trên tấm kính nhỏ, bên còn lại là một tab trình duyệt trên máy của người khác. Nên mỗi bản mang những thứ riêng của nó.
Một bản cài đóng cả hai vai. Máy để ở nhà thì chọn Client, máy mang đi thì chọn Remote, đổi lại bất cứ lúc nào bằng hai nút dưới đáy bảng.
Không cửa sổ chính, không biểu tượng Dock trừ khi bạn muốn, không trình cập nhật chạy nền. Máy ở nhà bật một lần rồi quên nó đi — có thể đặt tự chạy mỗi lần đăng nhập.
Máy ngủ là kết nối chết theo, và Wake-on-LAN thì không qua nổi router nhà mạng. Nên máy ở nhà tự hẹn giờ dậy theo lịch phần cứng, dậy xong mở cửa chờ khách một lát rồi ngủ lại. Đang có phiên thì nó giữ mình thức, không ngủ giữa chừng.
Mỗi máy một cửa sổ riêng, xếp cạnh nhau trên cùng màn hình. Đóng cửa sổ là phiên đứt hẳn — app gọi ngắt trước rồi mới đóng, không để lại ống treo lơ lửng.
Đặt phím tắt toàn cục là bảng điều khiển hiện lên từ bất cứ đâu. Chỗ này cố ý dùng API cũ của Carbon để KHÔNG phải xin quyền Trợ năng — máy chạy chế độ Remote không cần quyền đó cho việc gì khác, mà xin một quyền nặng như vậy chỉ để mở cái bảng thì đáng ngờ.
Ở chung mạng thì một gói magic packet là máy dậy ngay, khỏi chờ lịch. Nút đánh thức chỉ hiện khi gói đó thật sự tới được nơi — chứ không đoán bừa “chắc máy đang ngủ” rồi che mất lỗi thật.
macOS gộp tất cả màn hình đang bật thành một khung duy nhất: hai màn 3440×1440 thành 6880×1440 và truyền nguyên chừng đó. Bảng cho hạ độ phân giải hoặc gương màn phụ vào màn chính — cách duy nhất giảm thật lượng dữ liệu khi mạng yếu.
Cả màn Mac 1920 điểm ảnh nén vào 390 điểm ngang của iPhone, nên một điểm ngón tay bằng chừng năm điểm ảnh bên kia. Gần như mọi thứ trong bản này sinh ra từ con số đó.
Con trỏ vẽ ngay trên máy bạn đang cầm chứ không chờ khung hình từ máy Mac về. Đi đường xa thì hình luôn trễ vài trăm mili giây — để con trỏ trễ theo là mỗi cú vuốt đều thấy nó đuổi theo ngón tay, và cảm giác chậm chạp đó bám vào mọi thao tác.
iPad gắn Magic Keyboard là cách dùng nghiêm túc nhất của sản phẩm này. Từng phím vật lý, kể cả tổ hợp có ⌘ ⌥ ⌃ ⇧, đi thẳng sang máy Mac — không phải gõ bằng bàn phím ảo chiếm nửa màn hình nữa.
Thanh tiêu đề cửa sổ cao 28 điểm ảnh, tức chừng 5 điểm trên màn iPhone; cạnh để co giãn còn mỏng hơn cả sai số của ngón tay. Nên có hẳn một bảng để xếp cửa sổ vào nửa hay góc màn hình, dời và co giãn — bấm nút thay vì rê trúng một sợi chỉ.
Tốc độ ngón tay đo bằng đồng hồ của chính cú chạm, không phải nhịp quét màn hình — nếu không thì cùng một cú vuốt trên máy 60 Hz và 120 Hz lại ra hai kết quả. Có thêm chế độ ngắm chính xác cho con trỏ đi chậm hẳn lại, để bắt trúng thanh chia hay thanh tiêu đề.
Những tổ hợp hay dùng gom thành một dải trên màn: ⌘Q, ⌘Tab, chụp màn hình, khoá máy. Bạn chọn phím nào được hiện. Vài phím macOS bỏ qua sự kiện giả lập thì app chạy thẳng chức năng thật thay vì bấm phím suông — đã đo và làm riêng cho từng cái.
Thanh công cụ nổi che đúng chỗ thanh menu của macOS nên nó tự ẩn sau vài giây không dùng, còn lại một nút nhỏ ở góc. Xoay ngang máy thì dải phím chuyển sang cột bên phải, nằm trên nền đen liền với viền máy để không lẫn vào hình của máy Mac.
Danh sách app đang mở trên máy Mac nằm ngay trong thanh công cụ: chuyển sang app đó, đóng nó, hoặc chỉ xem riêng cửa sổ của nó. Màn iPhone nhỏ nên nhìn một app dễ đọc hơn cả màn hình nền, và đường truyền cũng nhẹ hẳn.
Không phải bản rút gọn cho có: đây là một máy khách đầy đủ của cùng giao thức, bắt tay y hệt và mã hoá y hệt. Máy Mac ở đầu kia không phân biệt được bên này là app hay một tab Safari.
Không tải, không cài, không đăng nhập. Trên máy mượn hay máy chung, đóng tab xong là chẳng còn gì của bạn ở lại đó ngoài phần trang đã tải về như mọi trang web khác.
Luồng H.264 đi vào WebCodecs rồi vẽ thẳng lên canvas — cùng đường mà trình duyệt phát video, nên không cần tiện ích hay plugin nào. Máy Mac đầu kia phải đang mã hoá ở H.264; ai bật tuỳ chọn HEVC thì trang nói thẳng ra chứ không để bạn ngồi trước khung hình đen.
⌘W, ⌘Q, ⌘T, ⌘N là của trình duyệt trước khi là của bạn. Chrome trả lại phần lớn khi vào toàn màn hình; Safari không có cách đó nên những tổ hợp ấy bấm bằng thanh phím phụ ngay trên trang. Còn lại gõ như bàn phím thật, tiếng Việt có dấu vẫn đúng.
Chép ở máy đang ngồi rồi bấm một nút là chữ nằm trong khay dán của máy Mac. Trình duyệt chỉ cho đọc khay dán khi bạn ra lệnh, nên chỗ này là một nút bấm chứ không tự đồng bộ ngầm.
App Mac dựng sẵn link kèm ID để bạn gửi cho mình hoặc cho người khác, nhưng mã 6 số thì không bao giờ nằm trong đó. Ai nhặt được link cũng vẫn đứng ngoài cửa. Lần nối đầu, trình duyệt ghim khoá máy Mac lại — từ lần sau ai tráo khoá là bị chặn ngay.
Trình duyệt không mở được kết nối thẳng kiểu app, nên bản web không có đường LAN: mọi phiên đều đi vòng và đều tính vào hạn mức thời lượng miễn phí. Cùng nhà với máy Mac thì dùng app vẫn hơn — vừa nhanh hơn vừa không tính giờ.
Có những lúc bạn không cài được gì: máy ở quán, máy Windows của đồng nghiệp, máy chung của công ty. Mở Chrome hay Safari, vào trang điều khiển, gõ ID 9 số và mã 6 số — màn hình máy Mac của bạn hiện ra ngay trong tab đó.
Trang hỏi ID 9 số rồi mã 6 số — mã luôn gõ tay, không bao giờ nằm trong đường link.
Windows, Linux hay một chiếc Mac lạ đều mở được. Việc duy nhất cần là một trình duyệt đời gần đây.
Cùng bắt tay, cùng khoá phiên, cùng ChaChaPoly như trong app. Mã 6 số không đi qua mạng, và điểm hẹn ở giữa vẫn không đọc được gì.
Không tài khoản để đăng xuất, không app để gỡ. Máy bạn vừa mượn không giữ lại gì.
Bản web luôn đi qua điểm hẹn vì trình duyệt không mở được kết nối thẳng, nên phiên tính vào hạn mức thời lượng miễn phí — chỗ này app hơn hẳn khi hai máy cùng mạng. Cần trình duyệt biết WebCodecs (Chrome, Edge, hoặc Safari 16.4 trở lên) và máy Mac đang mã hoá ở H.264.
Cài app lên máy ở nhà, chọn vai cho nó, rồi gõ hai con số ở đầu bên kia — bằng app hay bằng trình duyệt cũng được. Chừng mười phút là xong, và không phải khai gì về mình.